Trang

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Nhất Diệp Chướng Mục - 1

P.S:B Đào còn 1 chương na là hoàn nên Tieumanulk post xen b này luôn,truyn này ko cn máu mà ch cn thuc tr tim thôi nghen [hì hì ta hù thôi nhóa....]
Trích
Trách ai?Trách người n tâm quá ác nói ra nhng li như vy ly tính tình b h làm sao chu ni nhưng người n chu không ít tn thương,ăn cũng không ít kh.Ch có th trách y gp b h đ đui thiếu niên chưa biết cái gì là yêu.
Chương 1
Edit+Beta:Tieumanulk


Gió phn pht,lt lên tay áo bào hoàng sc.Trên vách đá người n rõ ràng đi mt vi hn nhưng phng pht như tranh sơn thy mơ mơ h h.

Hn vô cùng mun tiến gn đ nhìn rõ ràng hơn mt chút nhưng mi ln đu như b đinh đóng chết dính,không cách nào c đng,không cách nào nhích ti gn.

Người n nh ging nói mt câu,sau đó tung người nhy xung v thành mt đường vòng cung.Hn đành trơ mt nhìn người n thng tp rơi xung.

Đt nhiên tri ni gió mnh,c hng khô khc,ngay c ging chính mình cũng nghe không được.Gió c phn pht cun ly vang bên tai vn là tiếng nói ca người n.

"Không ——" Người trong mng git mình thc tnh,thân th ngi thng,cánh tay đưa v phía phía trước,c gng bt ly cái gì đó.

Tm đin thiên t,dù đã tr nhưng trong phòng vn còn ánh nến.H nhân canh gi bên ngoài nghe được tiếng vang trong ni tht,lng yên không mt tiếng đng chun b .

Tiu Ngũ T rt li tay chân đi vào,qu gi bên cnh long sàng,tay giơ cao cái mâm,trong mâm đt sn khăn lông m.Nói không s là không th nào,đi vi công vic ban ngày mà nói giá tr ban đêm mi tht đáng s ti t.

Đơn gin vì Đi Đc hoàng đế có mt căn bnh chưa tng nói cùng người bên ngoài.Nhiu năm qua vn b cơn ác mng đó quy nhiu.

Mc dù Tiu Ngũ T không biết hoàng đế b h anh minh thn võ rt cuc nm mơ thy chuyn đáng s gì mà có th khiến hn kinh s đến trình đ như vy.Nhưng hn duy nht hiu rõ mt điu,sau cơn ác mng hoàng đế b h cn phi có người đến hu h.

Tiu Ngũ T cúi đu nhìn giường mn rũ xung trên mt đt phác tho hoa văn tinh tế,b h dường như không có ý dùng  khăn lông,tay li không dám đ xung đành phi gi nguyên tư thế gi cao mt hi lâu,mt lát sau tay bt đu kh run lên.Hn ta h cm giác được ánh mt lnh như băng ca b h dng li trên người ca hn.

Lúc này,Phng An đành phi vén rèm lên,khom người đi vào,nói: "B h,ch mi va qua gi tý cách thi gian thượng triu còn rt sm,người có hay không ngh thêm mt lát?"

Trên giường đi đc thiên t v mt mơ màng,ánh mt hoàn toàn không còn sc bén uy nghiêm như trên triu. "Phng An,có phi trm đã sai?"

Đã năm năm còn gì nhưng đây là ln đu tiên hoàng đế nhc ti.Người kia nha,cái gì cũng tt ch có duy nht tính cách quá mc qut cường.Phng An nh ging nói: "Là người n phúc phn mng chu không được b h ưu ái."

"Phúc mng? Ưu ái?" B h lm bm lp li: "Ta mi va mơ thy y,ngay c mt y cũng không chu cho trm nhìn mt chút, mà ch lp li câu nói kia."

Trách ai?Trách người n tâm quá ác nói ra nhng li như vy ly tính tình b h làm sao chu ni,nhưng người n chu không ít tn thương,ăn cũng không ít kh.Ch trách y gp b h đ đui thiếu niên chưa biết gì là yêu.Hôm nay nói nhng li này ch phí công .

Hn ly ra khăn lông trong mâm,hai tay trình lên,nói: "B h,người ta thường hay nói chuyn trong mng cùng đi tht thường hay.ngược li,ta nghĩ công t dưới cu tuyn nht đnh thông cm b h ."

Trong đin li rơi vào mt mnh yên lng.

Mt lúc lâu mi nghe được thanh âm b h: "Trm phi phê tu chương."

Ch sau khi đem hết thy dàn xếp tha đáng,Phng An nh nhàng đóng li ca phòng.Đng bên ngoài,Tiu Ngũ T run run  nói: "Phng tng qun. . . . . ."

Phng An pht tay,nói: "Không có chuyn gì,đi vào hu h."

Tiu Ngũ T th phào nh nhm,được ri,tiến vào thôi.

Đêm khuya mùa đông thường hay có tuyết rơi.

Phng An ngng đu nhìn bu tri,phi tuyết bay l t trong không trung,tht tay vào trong áo,tht là lnh,không nhn được li đánh cái rùng mình,đúng là già ri ngày càng không chu được thi tiết tr lnh.

Nh li mùa đông năm y cũng rt lnh,tuyết rơi hết đt này li đến đt khác,đ loi quan li dâng tu chương không phi nói tuyết rơi đúng vào năm được mùa thì chính là có người lnh quá mà chết cóng.

Đó là vào mt đêm mùa đông,tuyết đã ngng,trên đường vang lên thanh âm ko kt gim lên mt tuyết.

Người n qu gi trong đng tuyết hu đi.

Trong đin Sùng Văn,la than trong ng,hoàng đế ch mc mt chiếc áo mng,phê duyt tu chương.

Nhìn đến thi gian dùng trà,Phng An tiến đến bên cnh hoàng đế nh ging nói: "Hoàng thượng,Tiu công t ca T tướng quân đang phía ngoài hu đi."

Hoàng đế nhp mt ngm trà li đưa cho h nhân bên cnh,không ngng đu lên nói: "C đ cho y đi đi."

Phng An biết b h c ý mun h thp nhu khí người n.Trước đó T tướng quân t chc đi th năm mươi,thánh thượng ân đin đích thân ti ph tướng quân chúc th.Lúc y,hoàng đế thy Nguyên tiu công t dung mo thanh tú khí khái bt phàm mi c ý thân cn hơn mt chút,kết qu Nguyên tiu công t v mt h hng,như vy còn chưa nói y còn dùng đôi mt xếch lnh lùng  nhìn hoàng thượng.

Sau li t nhiên trước mt mi người qu xung đt xin li mà b h đã tc gin phy tay áo b đi.

Xuyên qua khe h cánh ca hoa văn lưu ly,Phng An nghía nhìn phía bên ngoài,người qu trên mt tuyết không nhúc nhích như đang ngi thin.

Không biết qua bao lâu,thiên t mi thong th ta lưng vào ghế ngi,nói: "Triu y vào đi."

Nghe được mnh lnh,Phng An lp tc ra ca đi ti bên cnh người n,nói: "T công t,b h triu ngươi đi vào."

Người n nghe được hoàng đế triu y nhưng vn không nhúc nhích,mt lúc lâu mi khó khăn nhc chân thì ra tuyết tan hóa thành nước thm vào đu gi,nước đó li kết thành băng.Y chng lên đôi chân đã đông cng ngc máy móc hướng  trong đin đi ti,mi bước chân đu lo đo không vng.

Phng An mun tiến đến giúp y,li nghe thy ging nói nh như bông tuyết bay lượn trên bu tri ca người n truyn đến."Đa t.".



1 nhận xét:

  1. bạn ơi cho mh hỏi trang voanhlasat.wordpress đóng r hay s mà mh accept request mấy lần mà k thấy ai trả lời hết ak. tks b

    Trả lờiXóa