Chút ít chuyện khi thành thân
Thể loại: Đồng Nhân cổ trang, thử miêu, đoản
Tác giả : Thấp Tẫn Diêm Hoa
【 Hạ】
Trong phòng ngọn đèn dầu sáng rực, Triển Chiêu ngồi bên
cạnh bàn vừa gặm cua mang từ Hãm Không Đảo đến vừa nhìn sang Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường ngồi đối diện Triển Chiêu, dùng ống tay áo che tầm mắt muốn
nhìn lén của y. Đem chiếc hộp chứa "Quỳ Hoa Bảo Điển" Triệu Phổ tặng
cho hắn đặt trên đùi từ từ lật xem, biểu tình trên mặt có thể nói vô cùng đặc
sắc. Khuôn mặt vốn lãnh đạm thờ ơ mọi thứ xung quanh giờ đây bị nhiễm một màu
đỏ hết sức mờ ám.
Bạch Ngọc Đường nội tâm đang ngứa ngáy xoắt xít, nhớ tới cảnh
tượng Triệu phổ đem chiếc hộp này giao cho hắn vẻ mặt còn rất thống khổ. Than
thầm,Triệu phổ, ngươi quả nhiên không thẹn với hai chữ "lưu manh" nha.
Mà ở bên cạnh, Triển Chiêu cũng đã gặm xong con cua cuối
cùng, phũi tay đứng dậy.
Thấy thế Bạch Ngọc Đường yên lặng đem bức tranh cất kỹ lại
trong hộp, để gọn gàng rồi cũng đứng lên.
Triển Chiêu không giải thích được nhìn khuôn mặt Bạch Ngọc
Đường đỏ rần, dứt khoát đưa thay sờ sờ trán hắn, "Sao nóng quá vậy?"
Cảm nhận được bàn tay lạnh như băng của Triển Chiêu đang
sờ mình, Bạch Ngọc Đường giật mình một cái. Những hình ảnh ban nãy cất đi lại
từ từ xuất hiện trong đầu.
Khi lần nửa ngẩng đầu tầm mắt vừa vặn chạm với đôi mắt to
tràn ngập nghi ngờ của Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường cảm thấy một trận khí huyết
cuồn cuộn, đành phải hít sâu một hơi, gượng ép nói "Không có chuyện gì. .
. . . ."
"Thật không có chuyện gì?" Triển Chiêu trên mặt
đều là quan tâm lo lắng nhìn hắn "Không có chuyện gì. . . . . . thì ngủ
sớm một chút. . . . . ."
"Chờ một chút!" Một phát bắt được bàn tay Triển
Chiêu muốn rút lui, Bạch Ngọc Đường đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc.
"Sao thế?" Tay
bị siết chặc, Triển Chiêu nhất thời lúng túng không được tự nhiên, ánh mắt cũng
tránh né nhìn sang nơi khác"Xem đi, uống nhiều quá rồi . . . . ."
A? Cái cớ thật tốt nha! Bạch Ngọc Đường sửng sốt một chút,
ngay sau đó trong mắt lóe lên tia ranh mãnh, hai tay chống mạnh lên bàn.
"Ừ. . . . . . Ta say rồi. . . . . ."
Nhìn thấy trong mắt Bạch Ngọc Đường lóe lên tia khác
thường nhưng Triển Chiêu cũng không nghĩ nhiều, túm lấy vạt áo Bạch Ngọc Đường
kéo về phía trước, vừa đi vừa lẩm bẩm "Ngươi. . . . muốn thế nào nha. . .
. . ."
Khóe miệng Bạch Ngọc Đường nhướng lên, tầm mắt lướt qua bả
vai Triển Chiêu rồi rơi đến chiếc giường lớn đủ để cả hai cùng lăn lộn qua lại
mười vòng. Thân thể cố ý nghiêng về phía trước đến khi chóp mũi cả hai đụng
nhau, cảm nhận được hơi thở đối phương, Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm lông mi Triển
Chiêu run khe khẽ, bật thốt "Ta muốn. . . say rượu loạn tính. . . . . ."
"Ngươi. . . . . . Ngô. . . . . ." Triển Chiêu chưa
kịp chuẩn bị muốn há mồm lại bị một mảnh ấm ướt phủ lên bức ép nuốt trở
lại.
Không khí chung quanh đột nhiên trở nên an tĩnh lạ thường chỉ
có thể nghe thấy tiếng tim đập từ hai thân để đang dựa vào nhau. Tay phải Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng xoa lên vành tay trái
nóng rần của Triển Chiêu, mèo này…
Hai người chỉ môi dán môi chứ không có xâm nhập sâu thêm,
không khí vi diệu lan tỏa ra chung quanh, Bạch Ngọc Đường bắt lấy bàn tay Triển
Chiêu đang nắm lấy vạt áo hắn—— Tay miêu nhi
thật mát quá.
Trái tim Triển Chiêu run lên, cảm nhận hơi ấm từ tay phải Bạch
Ngọc Đường truyền đến làm khuôn mặt vốn đã đỏ giờ đây còn đỏ hơn.
Thời gian không tiếng động ngừng lại, hai người không hẹn
mà cùng không có thêm động tác, trong đầu lại không ngừng hiện lên tình cảnh
những năm này, tia mờ mịt cuối cùng cũng được rộng mở, chỉ cần cả hai hạnh phúc
bên nhau quan tâm quá làm gì. Khóe miệng bất giác cong lên, trong lòng như được
rót vào một dòng nước ấm áp gọi là an tâm. Nhìn khuôn mặt quen thuộc của đối
phương, trong lòng âm thầm cảm kích "May mắn ta có thể gặp được ngươi,
càng may mắn hơn ta có thể nhìn thấy ngươi" .Nguyên lai cách xa nhau, lúc ngắm
trăng thưởng rượu tâm trạng thôi thúc không ổn định là vì mong mỏi nhìn
thấy trong bóng đêm hai thân ảnh si niệm hòa lẫn vào nhau.
Hai tay đan lại không một khe hở, đôi môi khẽ mở để mặc
đầu lưỡi người nọ thăm dò khắp nơi bên trong. Trong lòng cuồn trào cảm xúc may
mắn cùng cảm kích, rất ít khi mở miệng nói lời ngon tiếng ngọt, đến lúc tĩnh
lặng lại nghe được câu "May mắn có ngươi."
Bạch Ngọc Đường nhẹ hé đôi mắt kinh ngạc nhìn đôi mắt khép
hờ của Triển Chiêu. Không biết bắt đầu từ lúc nào? Có lẽ lần đầu đi, cũng không
biết từ lúc nào đã không thể rời bỏ đôi mắt này. Trên đời chỉ có đôi mắt này
mới có thể thấu hiểu nổi lòng Bạch Ngọc Đường. Nếu không gặp được Triển Chiêu có
lẽ Bạch Ngọc Đường cả đời vô tâm vô tình.
Triển
Chiêu nhắm hai mắt, trong lúc môi lưỡi quấn giao tham lam cảm thụ nhiệt độ Bạch
Ngọc Đường. Nếu Bạch Ngọc Đường không gọi một tiếng "Mèo", Triển
Chiêu có lẽ cả đời là người ôn nhã hữu lễ. Chỉ có ở trước mặt Bạch Ngọc Đường,
Triển Chiêu mới có thể không chút kiêng kỵ vui vẻ trêu chọc.
Lúc
đầu chạm mặt Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu có một loại cảm giác không phải giữa
bằng hữu mà là một loại yên tâm có thể dựa vào suốt đời. Cước bộ nhẹ nhàng,
Bạch Ngọc Đường đưa tay bảo vệ tránh Triển Chiêu đụng vào góc bàn.
Sau
đó không biết lúc nào bọn họ đã dời đến bên giường, Triển Chiêu theo bản năng
ngồi xuống,Bạch Ngọc Đường có chút bất mãn, tay phải dùng sức, Triển Chiêu lập
tức ngã nằm ở trên giường.
"Ngọc
Đường. . . . . ."
Triển
Chiêu theo bản năng gọi khe khẽ lại không biết muốn nói cái gì. Bạch Ngọc
Đường không chút khách khí hôn lên môi
y, ngăn đi những lời tiếp theo. Đồng thời tay phải cũng rút đi hồng mạn bên
giường. Không đợi Triển Chiêu kịp phản ứng, quần áo trên người đã bị Bạch Ngọc
Đường lột đi hơn phân nửa.
Triển
Chiêu nhẹ nuốt một ngụm nước miếng. Ngọc Đường, rốt cuộc chúng ta có thể ở cùng
một chỗ rồi.
Trên
bàn ánh nến chập chờn, theo ánh sáng chiếu lên hồng mạn hiện lên bóng người
trên dưới chồng lên nhau. Mấy lần thỏa sức vẫn không thể thỏa mãn từ tư niệm
cùng yêu thương từ lúc gặp gỡ đến hiện tại.
Lúc
này, bọn họ thật sự đã gắn bó với nhau cùng nhau vĩnh viễn ở cùng một chỗ.
Không có hứa hẹn không có lời nói ngon ngọt chỉ có lời hứa hẹn của cả hai.
"Ưm.
. . . . . Ngọc Đường. . . . . ."
"Hư.
. . .hư . ."
----------oOo----------
[Hoàn]

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét