Trang

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Nhất Diệp Chướng Mục - 16

Chương 16

 Edit:Tieumanulk
Trích:
Tông Bc Minh hong s nói: "B h,s y đang nói sng!"
Nói sng mt cách nói tương đi uyn chuyn trong cung đình còn dân gian thì gi nó tht tâm phong nghĩa là điên.Ánh mt Hoàng đế cng đ,quát lên: "Nói nhăng gì đó! My ngày trước đây còn rt tt,sao đt nhiên li. . . . . ." Nói đến đây hn dng li nói không được na.



"Hn thân nhã dim,biến th kiu hương,lưỡng đon mi ha vin sơn thanh,nht đi nhã minh thu thy nhun. . . . . . ."Phù C xướng lên mt li ca,đôi mt li len lén nhìn sang hoàng đế,khuôn mt tôn quý kiên ngh không chút thay đi,không th nói đang gin mà ch đem ánh mt quăng mt góc tm thường.

"Thn ta anh đào,hà gim bch gia phin t.. . . . . ."

Đến khi Phù C hát xong,mt ln na qu xung,hoàng đế mi phc hi tinh thn.

"Đi xung đi."

"D,b h."

Phù C qu gi lui v phía sau my bước, khi đng lên đi ra ngoài cước b so vi thường ngày chm hơn mt chút,mc dù biết không th nào nhưng trong lòng vn âm thm ch đi mt khc cui cùng b h gi hn li,đ hn như đêm hôm đó hu h người.Đáng tiếc b h sau khi bo hn ra ngoài đin cũng không nhìn hn thêm mt cái.

Sut mười ngày không giao thip vi bit vin Tây Giao cũng không gi T Đim đến th tm,ngoài mt làm như chng quan tâm.

Cuc sng mi ngày không khác nhau là my,thi đim tho lun vn rt quyết đoán,thi đim phê duyt tu chương vn cn cù như ngày thường,mt ngày ba ba theo l thc hin,hu cung không thiếu nam sng tun m,tn phi hương dim,trong vòng mười ngày không mt ngày trùng lp.

Ch là thnh thong nhon ming cười mun đem ánh mt dng li mt nơi nhưng tìm không được đim dng,trong lòng c cm thy trng rng như bt kín mt tng xám tro.Va nghĩ ngày đó sau khi b Thy Hình,sc mt y rt khó coi hung chi vng v mười ngày cũng đ ri,mc khác li nghĩ người này phm phi ti khi quân hn x pht vy cũng xem như ân đin,y còn dám so đo cái gì.Nghĩ đi nghĩ li bt tri bt giác đng pht lên đi ti bit vin Tây Giao.

Va đến ca đã nhìn thy bên trong vin vô cùng tiêu điu nói không ra nguyên nhân,vng ngt không mt bóng người ta h xuân ý bên ngoài không th chen vào nơi này.

Ngoài ca không có ai,Phng An đy ra gian phòng,nghiêng người đ cho hoàng đế đi vào.Trong phòng cũng không có ai,hoàng đế nh rõ hôm đó T Đim chu hình pht bên cnh có mt tiu thái giám khóc đến li hi.
Cho đến khi tiến li gn giường mi nhìn đến người nm trên giường.Nhìn thoáng qua hoàng đế hoàn toàn nhn không ra.

Hai má T Đim hóp li,hc mt hõm sâu,trên mt ph mt tng m hôi tn mn,sc mt ng đ như được thoa mt lp phn son k d.Lông mi rt yên tnh ch có khóe ming mím rt chc ging như ng li không phi là ng.
Hoàng đế đưa tay mun đi đng vào mt T Đim bng nhiên ngoài ca truyn đến mt chút tiếng đng.

Tiu Chun T bưng hp đng thc ăn đng ca,trên đu bao mt lp băng,trên mt xanh tím mơ h có th thy được du tay.Va nhìn thy hoàng đế,Tiu Chun T ming co qup my cái,đem hp đng thc ăn đt xung mt đt,đi nhanh my bước qu gi trước mt hoàng đế,trên mt na vui na bun ri toàn b li hóa thành cu khn: "B h, b h,xin ngài cu công t, công t biết sai ri. . . . . . sau này s không thế na. . . . . ."

Hoàng đế mi va nhìn thy trong lòng nhng th qun quýt kia vn chưa h tiêu tán,trm ging nói: "Đã xy ra chuyn gì?"

Tiu Chun T giương mt nhìn li người trên giường,ri nói: "Công t đã chng my ngày không ng,hin ti khó khăn lm mi ng thiếp. . . . . ."
"T Đim có chuyn gì?" Ging nói hoàng đế mang theo lo lng nhưng t tn hi.

Quỳ trên mt đt Tiu Chun T va khóc va nói: "Ngày đó sau khi công t b hoàn hình tr li,bui ti lin st,mơ màng nói sng. . . . . . nô tài li mi không được thái y,mun đi tìm b h ni th li không cho nô tài vào. . . . . ." Tiếng khóc nc n đè nén như gió cun thu dip quay cung trên đt mang theo thê lương khó kìm ni.

Hoàng đế quay đu li liếc nhìn trên giường,mi my ngày không đ ý y không nghĩ đến hôm nay hơi th mng manh nm trên giường,lông mày hoàng đế vt thành ch xuyên,nhìn Phng An nói: "Đi mi Tông Bc Minh!"

Phng An ra ngoài phân phó vài câu ri quay tr li,thy hp đng thc ăn Tiu Trúc T đt ti ca thun tay cm vào đt ti trên bàn.

Đúng lúc Hoàng đế va vn đi ti,vén lên tm che ánh mt nhìn thoáng qua thc ăn bên trong như mun kim tra bng nhiên sc mt ti sm.Nếu không phi bn tâm T Đim còn đang ng không chng đã sm ni sm quát ln.
Ch thêm giây lát hoàng đế li phái người đi thúc dc Tông Bc Minh.Thi đim Tông Bc Minh vi vã chy ti,hoàng đế pht pht tay min l,nhìn thy mt hoàng đế che kính nng n Tông Bc Minh âm thm kêu kh.

Vung lên màn,thy người trên giường Tông Bc Minh li càng git mình.T Đim vn đã gy hôm nay li m như da bc xương chính xác là mt người giy.

Mt lát sau va chn mch va cn thn xem sc mt,Tông Bc Minh mi quay đu nhìn hoàng đế ngi mt bên nói: "Mch tượng ca T công t t tc trm s,t quan trm phc,hu thn vô lc,hu quan hư nhược vô thn,thân th đã chu nhiu tn thương,tâm phi can t đu có thương tích.Vi li T công t chưa đ tháng đã ra khi bng m,bnh đến nước này cũng không phi mt sm mt chiu có th cha khi nhưng nếu ln này điu tc không tt sau này nht đnh đ li bnh căn,na qung đi còn li thuc không th ri xa ming nhưng dù sao y vn còn tr nếu như điu tc tt ngh ngơi hp lý s không có gì đáng ngi ."

Hoàng đế sc mt hơi trì hoãn,ht cm ý bo Tông Bc Minh đi viết phương thuc.

Tông Bc Minh đng bên cnh bàn nhìn thoáng qua trong hp cơm cha đy thc ăn lnh cơm thiu,cm lên giy bút bt đu viết.

Tiếng người m ĩ nói chuyn ri li b Tông Bc Minh bt mch mt hi khiến T Đim mt mi run ry tnh li.Đu tiên nghiêng người theo thói quen di mt,tnh tnh mê mê m mt ra mang theo bun ng,v mt có my phn hài kh ái như đa tr.Va nghe đến tiếng người,thân th T Đim đt nhiên căng thng,con ngươi cc k nhanh quét mt lượt chung quanh,sau đó c người lui vào trong góc giường,ming lm bm: "Phng Ninh,Phng Ninh!"

T lúc đu ngón tay T Đim git git hoàng đế biết T Đim mun tnh,hn vn không chp mt nhìn.Hin ti nghe được T Đim kêu to lin vén màn,đu dò xét đưa vào trong nói: "Nơi nào không thoi mái?"

Ánh mt T Đim gp rút đánh vòng trên mt hoàng đế ta như đang nhìn người li không ging đang nhìn người,ch hô to: "Phng Ninh! Phng Ninh!" Thanh âm so vi mi va ri còn mun nóng ny hơn.

Hoàng đế tiến đến gi ly cánh tay T Đim,cm thy cánh tay gy đến cn người.T Đim liu mng lui ngược tr li,hn không th lui đến mt góc tht nh tht nh.

Hoàng đế vi la lên: "T Đim!"

T Đim không nói gì ch dùng lc kéo ra bàn tay hoàng đế đang siết chc mình,tuy rng trong người có bnh nhưng sc lc không h nh.

Va nghe tiếng T Đim la hét,Tiu Chun T lin vi vàng chy ti li bi vì hoàng đế đng đng trước cho nên chm mt mt lúc.Bên trong T Đim nhìn thy Tiu Chun T t phía sau dò đu vào thì th phào nh nhm,mt tay b hoàng đế nm giãy không ra ch đành phi dùng mt tay khác nm Tiu Chun T.

Thy tình cnh trước mt hoàng đế cm thy ngc như b th gì chn li th không được,tay cũng dn ni lng.Nhn được t do c người T Đim lin chui vào trong ngc Tiu Chun T.

Mt mt Tiu Chun T trn an T Đim,mt khác li hướng hoàng đế gii thích: "Ngày đó sau khi công t tr v vn như vy, bui ti ngày càng thy nhiu ác mng va khóc va náo không th cách xa người khác."

T Đim ôm chc hông ca Tiu Chun T phng pht người này là nơi duy nht kiếp này y có th l thuc vào.Hoàng đế xem không nhìn được cnh tượng này c chp mun kéo T Đim v trong ngc mình,T Đim không chu càng thêm ôm chc tht lưng Tiu Chun T không buông.
"T Đim,ngươi buông tay cho trm!"

Bàn tay T Đim co rt li hoàng đế tha cơ kéo mt cái đem người ngã vào trong ngc,vut ve mái tóc T Đim,ôn nhu nói: "Không có chuyn gì,không có chuyn gì . . . . . ."

Bên ngoài Tông Bc Minh nghe được đng tĩnh đng dy thăm dò vào xem,va nhìn b dng T Đim thì trong lòng trm xung,đưa tay lt mí mt T Đim,T Đim trn trái trn phi vn trn không khi,ánh mt ch nhìn chung quanh ri li không ngng li bt k vt gì.

Tông Bc Minh hong s nói: "B h,s y đang nói sng!"

Nói sng mt cách nói tương đi uyn chuyn trong cung đình còn dân gian thì gi nó tht tâm phong nghĩa là điên.Ánh mt Hoàng đế cng đ,quát lên: "Nói nhăng gì đó! My ngày trước đây còn rt tt,sao đt nhiên li. . . . . ." Nói đến đây hn dng li nói không được na.

Trong ngc người n nhm mt run ry,gy ging như mt lung thanh phong ch mt cơn gió nh thôi đã biến mt,my ngày gn đây hn c ý nén đi tư nim gi phút này không chút báo trước li xông lên đu.

Đi vi vic hn thi hình,vng v nhiu ngày ch là mun đ y hiu.Lôi đình vũ đu là hoàng ân,ân sng là hn cho,x pht cũng là hn đnh.T Đim có th làm ch có thn phc hn da vào hn.

Nhưng đến khi thy được thân th suy nhược ca T Đim,hn gn như hoa mt ù tai thn trí như tr li thi đim lúc đó,hi hn như mc nh vào trong nước tng chút mt tn ra trong lòng.

Bên này còn đang hi hn,bên kia T Đim li bt đu mun tránh thoát,hoàng đế đành phi giam y vào trong ngc,hng : "T Đim,T Đim. . . . . . ch náo vi trm. . . . . ."

Không biết T Đim có hiu có nghe thy hay không nhưng ming c hô to không ngt hai ch Phng Ninh,rõ ràng Tiu Chun T an v đu giường,T Đim liếc cũng không liếc hn mt cái.

Tông Bc Minh va nhìn thy người n hn lon không còn lý trí,nói: "B h,như vy không được,T công t chu không được. . . . . ."

Nghe thy li thái y,hoàng đế nh buông tay,T Đim nhanh chóng lui vào trong góc,rt li t chi thon dài trong phm vi cho phép,dưới mí mt đôi con ngươi đang vô ý thc chuyn đng.

Hoàng đế nhìn T Đim trong ngc vn còn sót dư âm m nóng rt nhanh tiêu tán trong không khí.Trong lòng va đau va khó chu như chưa mt đng qu mơ chua chát,ngay c răng cũng chua.

Mt lúc lâu,hoàng đế mi m ming: "Làm sao mi tr được?"

Tht ra Tông Bc Minh vn đng phía sau hoàng đế không dám tùy tin ri đi,nghe hoàng đế hi lp tc khom người đáp tr: "Ch thn hi rõ bnh trng trước ri mi có th hi bm b h."

Hiu rõ nht bnh hung T Đim chính là Tiu Chun T nhưng hn hin ti đang d d T Đim,nhìn T Đim nm cht tay hn e rng trong phút chc khó mà ni lng.

Phng An tha cơ tiến lên,nói: "B h,thi gian ng thin đã qua,nếu không đ cho ng thin phòng đem món ăn chuyn qua nơi này,b h trước dùng tm mt chút?"

Hoàng đế lc đu,nghĩ đến T Đim còn chưa ăn,m ming nói: "Trm không ăn,đ cho T Đim ăn nhiu mt chút."

Nói xong li nghĩ ti cái gì,trong mt bng nhiên lóe tia nghiêm túc gng lên: "Bo ni v ph đưa tng qun Thưc Tượng Tư đến đây"

Tng qun Thc Thượng Tư tên Cao Thường là mt thái giám m nhn mt kh,đôi mt va dài va gian khi tiến đến thy sc mt hoàng đế không tt,cung kính qu xung hành l.Hoàng đế lnh lùng liếc mt,đi ti bên bàn,đem thc ăn trong hp cơm tng cái lt đ trên mt đt,đ s đáy màu lam rơi xung vang vên thanh âm v tan thanh thúy.

Tt c mi người không dám làm ra tiếng đng cũng không dám thu thp ch yên lng đng im ti ch,ch có T Đim git mình,quay đu nhìn dáo dác chung quanh lo s không yên nhanh mà có Tiu Chun T vi vã trn an.
"Ăn sch s cho trm!"

Mc dù hoàng đế ng h nghiêm ngh nhưng cũng không phi bo quân tàn bo lăng ngược,ch cn hu h tt làm tròn bn phn s không vô duyên vô c phát tác trên người bn h.Tình cnh ngày hôm nay Cao Thường xem như ln đu tiên đng phi.

Cao Thường quỳ dùng đu gi đi qua,ly tay cm thc ăn trên mt đt lên ăn.
"Ngươi không có ming sao?"

Cao thường nghe ra hàm ý lnh lo trong li hoàng đế,thy hôm nay không đ hoàng đế hài lòng hn s khó mà qua i,cho nên hèn mn dùng đu lưỡi liếm thc ăn trên mt đt.

Bên này thc ăn cho T Đim cũng được đưa đến,lúc ăn cơm T Đim rt nghe li,Tiu Chun T đút y ăn mt ngm y lin ăn mt ngm.Hoàng đế nhìn mt chút món ăn ri mnh lnh: "Y thích ăn cái gì,sau này c bo Ng Thin phòng đưa đến."

Tiu Chun T cúi đu,nh ging nói: "Công t hin ti bt k đút cái gì cũng ăn,nhng thc ăn thiu kia đút đến ming y cũng nut xung."

Ánh mt hoàng đế hung hăng quét đến Tiu Chun T,Tiu Chun T s hãi cúi đu ch lo cho đút cơm cho T Đim,không biết ti sao hôm nay hoàng đế cm thy nô tài này c nói nhng câu đâm tâm.

Bên kia ni th hi bm: "B h,Cao Thường ăn xong."

Cao Thường qu rp trên đt,khuôn mt ngng lên,khóe ming b đ s ct v đ li mt vtmáu.Nhng tiu xiếc này thường xuyên xut hin trong ni cung,đơn gin  mun mượn s yếu đui đ ch t nhìn hết gin mà thôi.Ch tiếc khuôn mt hoàng đế vn lnh như cũ,ming lưỡi đng nht: "Nước canh trên đt ngươi cũng ăn xong ri sao?"

Thân th Cao Thường run lên biết b h hôm nay c ý gây khó khăn trc giác báo cho hn biết có liên quan đến T Đim,s sách gi li ngày sau tính,hin ti qua được ca i này quan trng hơn,lin nói: "Nô tài đáng chết,nô tài lp tc ăn." Nói xong li mun đưa ming đến liếm.

"Không cn,nơi nào cn bón hoa thì c đem ra đó chôn." Hoàng đế m ming phân phó.

Ni th thông minh lp tc che ming mũi Cao Thường lôi ra bên ngoài.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét