P.S:Bồ Đào còn 1 chương nửa
là hoàn nên Tieumanulk post xen bộ
này luôn,truyện này ko cần máu mà chỉ
cần thuốc trợ
tim thôi nghen [hì hì ta hù thôi nhóa....]
Trích
Trách
ai?Trách người nọ tâm quá ác nói ra những
lời như vậy
lấy tính tình bệ hạ
làm
sao chịu nổi nhưng
người nọ chịu
không
ít
tổn thương,ăn cũng không ít khổ.Chỉ có thể
trách
y gặp bệ hạ
ở độ đuổi
thiếu niên chưa biết
cái
gì
là
yêu.
Chương 1
Edit+Beta:Tieumanulk
Gió phần
phật,lật
lên tay áo bào hoàng sắc.Trên vách đá người nọ rõ ràng đối mặt với hắn nhưng phảng
phất như
tranh sơn thủy
mơ mơ
hồ hồ.
Hắn
vô cùng muốn
tiến gần
để nhìn rõ ràng hơn
một chút nhưng
mỗi lần
đều như
bị đinh đóng chết
dính,không cách nào cử động,không cách nào nhích tới
gần.
Người
nọ nhẹ
giọng nói một câu,sau đó tung người
nhảy xuống
vẽ thành một
đường vòng cung.Hắn
đành trơ
mắt nhìn người
nọ thẳng
tắp rơi
xuống.
Đột
nhiên
trời nổi
gió
mạnh,cổ
họng khô khốc,ngay cả giọng chính mình cũng nghe không được.Gió cứ
phần phật
cuốn lấy
vang bên
tai vẫn là tiếng nói của
người nọ.
"Không ——" Người trong mộng
giật mình thức
tỉnh,thân thể
ngồi thẳng,cánh tay đưa về phía phía trước,cố gắng bắt lấy cái gì đó.
Tẩm
điện
thiên
tử,dù đã trễ nhưng trong phòng vẫn
còn ánh nến.Hạ nhân canh giữ
bên ngoài nghe được tiếng
vang trong nội thất,lặng yên không một
tiếng động chuẩn
bị .
Tiểu
Ngũ
Tử rụt
lại tay chân đi vào,quỳ gối bên cạnh
long sàng,tay
giơ cao cái mâm,trong mâm đặt sẵn khăn lông ấm.Nói không sợ
là không thể nào,đối với công việc
ban ngày
mà nói giá trị ban đêm mới
thật đáng sợ
tồi tệ.
Đơn
giản vì Đại Đức hoàng đế có một căn bệnh
chưa từng
nói cùng người
bên ngoài.Nhiều
năm qua vẫn
bị cơn
ác mộng
đó quấy
nhiễu.
Mặc
dù Tiểu
Ngũ
Tử không biết
hoàng đế bệ
hạ anh minh thần võ rốt cuộc nằm mơ thấy chuyện đáng sợ
gì mà có thể khiến hắn kinh sợ đến trình độ như vậy.Nhưng
hắn duy nhất hiểu
rõ một
điều,sau
cơn ác mộng hoàng đế bệ hạ cần phải có người đến hầu
hạ.
Tiểu
Ngũ
Tử cúi đầu nhìn giường
mạn rũ xuống trên mặt
đất phác thảo
hoa văn
tinh tế,bệ
hạ dường
như không có ý dùng khăn lông,tay lại
không
dám để xuống đành phải
giữ nguyên tư thế giờ cao một hồi lâu,một
lát sau tay bắt đầu khẽ
run lên.Hắn tựa hồ cảm giác được ánh mắt
lạnh như
băng của
bệ hạ
dừng lại
trên
người của
hắn.
Lúc này,Phụng An đành phải
vén rèm lên,khom người
đi vào,nói: "Bệ
hạ,chỉ
mới vừa
qua giờ tý cách thời
gian thượng triều
còn rất
sớm,người
có hay không nghỉ
thêm
một lát?"
Trên giường
đại đức thiên tử vẻ mặt mơ màng,ánh mắt
hoàn
toàn
không
còn sắc
bén uy nghiêm như
trên
triều. "Phụng An,có phải trẫm đã sai?"
Đã năm năm còn gì nhưng đây là lần đầu tiên hoàng đế nhắc tới.Người
kia nha,cái
gì cũng tốt
chỉ có duy nhất
tính cách quá mức
quật cường.Phụng An nhẹ
giọng nói: "Là người nọ phúc phận
mỏng chịu
không
được bệ
hạ ưu
ái."
"Phúc mỏng? Ưu
ái?" Bệ hạ lẩm bẩm lặp lại: "Ta mới vừa mơ thấy y,ngay cả mặt y cũng không chịu
cho trẫm nhìn một chút, mà chỉ lặp lại câu nói kia."
Trách ai?Trách người nọ tâm quá ác nói ra những
lời như
vậy lấy
tính tình bệ
hạ làm sao chịu
nổi,nhưng
người nọ
chịu không ít tổn thương,ăn cũng không ít khổ.Chỉ trách y gặp
ở bệ
hạ ở
độ đuổi thiếu niên chưa
biết gì là yêu.Hôm nay nói những
lời này chỉ
phí
công .
Hắn
lấy ra khăn lông trong mâm,hai tay trình lên,nói: "Bệ
hạ,người
ta thường hay nói chuyện
trong mộng cùng đời thật
thường hay….ngược lại,ta nghĩ công tử
ở dưới
cửu tuyền
nhất định thông cảm
bệ hạ
."
Trong điện lại rơi vào một mảnh yên lặng.
Một
lúc lâu mới nghe được thanh âm bệ
hạ: "Trẫm phải
phê
tấu chương."
Chờ
sau khi đem
hết thảy
dàn xếp
thỏa đáng,Phụng
An nhẹ nhàng đóng lại
cửa phòng.Đứng bên ngoài,Tiểu
Ngũ
Tử run run nói: "Phụng
tổng quản.
. . . . ."
Phụng
An phất tay,nói: "Không có chuyện
gì,đi vào hầu hạ."
Tiểu
Ngũ
Tử thở
phào
nhẹ nhỏm,được rồi,tiến vào thôi.
Đêm khuya mùa đông thường hay có tuyết
rơi.
Phụng
An ngẩng đầu nhìn bầu trời,phi tuyết
bay lả tả
trong không
trung,thụt tay vào trong áo,thật
là lạnh,không nhịn
được lại
đánh cái rùng mình,đúng là già rồi
ngày
càng không chịu
được thời
tiết trở
lạnh.
Nhớ
lại mùa đông năm ấy cũng rất
lạnh,tuyết
rơi hết
đợt này lại đến đợt khác,đủ loại quan lại dâng tấu
chương không phải
nói tuyết
rơi đúng vào năm được mùa thì chính là có người
lạnh quá mà chết cóng.
Đó là vào một đêm mùa đông,tuyết
đã ngừng,trên đường vang lên thanh âm kẽo kẹt giẫm
lên mặt
tuyết.
Người
nọ quỳ gối trong đống tuyết
hầu đợi.
Trong điện Sùng Văn,lửa than ủ trong ống,hoàng đế chỉ mặc một chiếc áo mỏng,phê duyệt
tấu chương.
Nhìn đến
thời gian dùng trà,Phụng An tiến đến bên cạnh hoàng đế nhẹ giọng nói: "Hoàng thượng,Tiểu công tử
của Tề
tướng quân đang ở
phía
ngoài
hầu đợi."
Hoàng đế
nhấp một
ngụm trà lại đưa cho hạ
nhân
bên cạnh,không ngẩng
đầu lên nói: "Cứ
để cho y đợi đi."
Phụng
An biết bệ
hạ cố
ý muốn
hạ thấp
nhuệ khí người nọ.Trước đó Tề
tướng quân tổ chức đại thọ
năm mươi,thánh thượng
ân điển đích thân tới phủ tướng quân chúc thọ.Lúc ấy,hoàng đế thấy Nguyên tiểu
công tử
dung mạo thanh tú khí khái bất phàm mới
cố ý thân cận hơn một chút,kết
quả Nguyên tiểu
công tử
vẻ mặt
hờ hững,như vậy còn chưa
nói y còn dùng đôi mắt xếch lạnh
lùng nhìn hoàng thượng.
Sau lại
tự nhiên trước
mặt mọi
người quỳ xuống đất xin lỗi
mà bệ
hạ đã tức giận phẩy
tay áo
bỏ đi.
Xuyên qua khe hở cánh cửa
hoa văn
lưu ly,Phụng
An nghía
nhìn
phía
bên ngoài,người
quỳ
trên
mặt tuyết
không
nhúc
nhích
như đang ngồi
thiền.
Không biết qua bao lâu,thiên tử mới thong thả
tựa lưng
vào ghế
ngồi,nói: "Triệu
y vào
đi."
Nghe được
mệnh lệnh,Phụng An lập
tức ra cửa
đi tới
bên cạnh
người nọ,nói: "Tề công tử,bệ hạ triệu ngươi
đi vào."
Người
nọ nghe được hoàng đế triệu
y nhưng vẫn
không
nhúc
nhích,một lúc lâu mới khó khăn nhấc chân thì ra tuyết
tan hóa
thành
nước thấm
vào đầu gối,nước đó lại kết thành băng.Y chống
lên đôi chân đã đông cứng
ngắc máy móc hướng trong điện đi tới,mỗi bước chân đều lảo đảo không vững.
Phụng
An muốn tiến
đến giúp y,lại
nghe thấy giọng
nói nhẹ như
bông tuyết
bay lượn trên bầu trời của người nọ truyền đến."Đa tạ.".
bạn ơi cho mh hỏi trang voanhlasat.wordpress đóng r hay s mà mh accept request mấy lần mà k thấy ai trả lời hết ak. tks b
Trả lờiXóa